Phận Duyên (Nguyên Chấn Phong)
Tác giả: Nguyên Chấn Phong

Nửa đêm trở mình nhìn quanh một bóng nghe khóe mắt chợt cay
Số phận không may tình duyên là trang giấy đã xa tôi một ngày
Người nào khi yêu con tim không mềm yếu để giờ buồn quạnh hiu
Ai yêu rồi sẽ hiểu trái tim luôn còn thiếu thủy chung chỉ một điều.

Tủi phận duyên mình người xưa rời bước êm ấm cùng bên ai
Nghĩ về tương lai tuổi xuân thì đã lỡ biết ai hiểu lòng mình
Một túp lều tranh quanh năm lẻ bóng mong mỏi chờ tơ duyên
Xuân qua rồi hạ tới, thu sang rồi đông đến trái tim vẫn lạnh lùng.

[ĐK:]
Tình giờ nơi đâu tôi xin hỏi một câu khi nào tình quay về
Ngày về bên tôi chỉ mong sao tình sẽ thủy chung không dối lừa
Chờ đợi bao lâu xuân sắc úa tàn mau cho lòng thêm vướng sầu
Tình đầu ra đi ước mong sao tình mới sẽ ở lại bên tôi.