Bông cỏ may (Cỏ bông may)(hợp âm)

Tác giả:


1. Những ngày chưa nhập [Dm] ngũ
Anh hay dắt em về vùng ngoại ô có cỏ bông [F] may
Ở đây êm vắng thưa [Dm] người, còn ta với trời
Thời gian vào [Bb] đêm, rừng sao là [Am] nến
Khói sương [Gm] giăng lối cỏ [A7] quen.

Tóc mây thơm mùi [Dm] cỏ
Đưa anh thoát xa dần vùng trần gian, với những ưu [F]
Cỏ may đan gấu chân [Dm] tròn, đường tim bước mòn
Sợ khi người [Bb] đi để thương để [Am] nhớ
Tiếng yêu [Gm] đương ai [A7] nỡ chối [Dm] từ.

ĐK:
Đường hành [Bb] quân, nắng cháy da [Dm] người,
Tuổi vui thiếu [F] vui, vẫn thương mình thương [Dm] đời
[Gm] Nhiều khi trong [A7] giấc mộng mồ hôi kêu tên [Bb] em
[A7] kêu chỉ một [Dm] tên.

3. Những ngày anh đi [Dm] khỏi
Xin em chớ đi lại vùng tình yêu, lắm bẫy nhân [F] gian
Để đêm khói thuốc tay [Dm] vàng, tìm nhau thấy gần
Ngủ trên cỏ [Bb] may, thường khi vào [Am] tối,
Nhớ hương [Gm] may, nhớ [A7] cả [Dm] người.