Chuyến Xe Ba Người (Song Ngọc)

Tác giả: Song Ngọc


Trên chuyến xe năm nào.. về quê hương miền Tây
Có tôi em hai người.. đường lá trút heo may
và người đi lửa binh về trong giấc yên lành
chết một thời liệt oanh

Tôi chết theo não nùng, đẹp như thơ là em
tắng trang trên trang đài
lệ thấm hé môi duyên
Một trời thương vào tim dồn lên mát u huyền
môi chợt buồn đẹp thêm

Em ơi, cho đến bây giờ
Tôi chưa thấy hay tình cờ gặp em đến trong mơ
Hôm nay trên chuyến xe buồn em không nói
tôi lạnh lùng ngồi hôm mối tình câm

Người buông tay hồn cao vút uy linh
Một giai nhân còn theo khóc ân tình
Ta kiếp giang hồ ai đau xót cho mình
và nàng nghiêng bóng chiếc cúi đầu bước nhanh

Đêm chuyến xe ba người dệt lên đây bài ca
áo tang xưa trang đài giờ phấn trắng như hoa
Một người luôn thờ ơ mình thương mấy cho vừa, dấu lệ thầm mà mơ

Ta có khi mơ làm đời hiên ngang liệt oanh
chết cho con tim nàng nhỏ máu xuống tim anh
để lòng không còn than đời khôn chút ân tình
suốt tuổi buồn ngày xanh