Người Nữ Đồng Đội (Song Ngọc)

Tác giả: Song Ngọc


Tôi kể anh nghe câu chuyện tâm tình của đời chinh nhân
Duyên hành quân xưa tôi đã quen người em nữ quân nhân
Tuổi nàng vừa tròn , thơ ngây đôi chín tuổi tôi phong trần hơn
Bốn năm rừng sâu , bốn năm trên đồi núi
Mình gặp nhau đây lúc quê hương lửa dậy.

Đêm dừng quân xưa em ngồi tâm sự nỗi niềm riêng tư
Khi vừa lên năm , chiến trận vô tình cướp người cha yêu
Đất mẹ ngậm ngùi , đau thương xâu xé tuổi hoa niên cằn khô
Nấu nung hờn riêng xót xa chung tình nước
Vào đời quân nhân với bao nhiêu niềm tin.

ĐK :
Riêng tôi thân trai ngại chi gió sương
Phố thị giã từ để lại đêm vui chưa tắt
Tôi đi cho quê mẹ tan chiến tranh
Để người em bé nhỏ còn dập dìu trên phố vui.

Tôi anh hai ta cùng chung hướng đi
Chiến cuộc dẫu dài mà tình quê hương còn đó
Tôi tương tư một ngày vui núi sông
Những ngày mai rất đẹp cho đôi mình lại gặp nhau.

Lâu rồi xa xôi biết giờ em còn xuôi ngược nơi đâu
Tuyến đầu Cao Nguyên , hay vùng biên ải gió rừng mưa đêm
Chiến hữu nặng tình , xin ghi đôi nét gửi nhau một niềm tin
Chiến tranh còn đây hỏa châu chưa lịm tắt
Thì đường chinh nhân có đâu là dài...