Mây và núi(hợp âm)

Tác giả:


[Am] Xưa mây vẫn hay thường [Dm] lang thang
Ngao du khắp nơi chẳng [Am] mỏi mệt
Đến lúc có cơn gió [C] thật lạ
Thổi [Dm] mây về chạy kề bên đồi [Am] kia.

[Am] Nơi mây đến đây thật [Dm] nên thơ
Chung quanh núi cao kề [Am] bên mây
Núi cứ đứng yên đến [C] hiền hoà
Làm [Dm] cho mây ngập ngừng không rời [Am] xa.

[Am] Từ ngày mây ghé qua trời bỗng [Dm] xanh thêm lời ca
Mây làm ấm núi bao ngày [Am] qua thiết tha
Lời cỏ cây nói rằng, mây núi [Dm] bên nhau thật yêu
Như tơ trời se duyên kiếp [Am] nào cùng nhau.

[Am] Bao năm cứ như chẳng [Dm] đổi thay
Nhưng nay sắc mây đã [Am] đổi màu
Có những lúc mây muốn [C] một mình
Thả [Dm] trôi đùa vui bên làn [Am] gió.

[Am] Ai hay núi kia buồn [Dm] xanh xao
Trông theo dáng mây lòng [Am] ngậm ngùi
Núi có biết đâu đến lúc [C] một ngày
[Dm] mây muốn đổi tự do di [Am] xa.

[Am] Vì ngày xưa núi hiền nên níu [Dm] chân mây lại đây
Nay mây muốn phiêu du cùng [Am] cơn gió kia
Ừ thì mây cũng buồn nhưng núi [Dm] kia đau buồn hơn
Mây đi rồi cỏ cây chẳng [Am] còn hồn nhiên.

* [Am] Giờ mây đang phương [C] nào, để [Dm] bao nỗi buồn cho [Am] núi
Mây có hay tình [E7] yêu núi không phai [Am] tàn
[Am] Nhưng núi luôn mong [C] chờ, ngày [Dm] kia sẽ có một cơn [Am] gió
[Am] Mang áng mây trở [Dm] về lại bên đời [Am] núi

* [Am] Chuyện tình mây núi buồn.