Trời ghen má đỏ (Năm mười bảy tuổi) (Năm 17 tuổi)(hợp âm)

Tác giả:


1. Năm 17 tuổi em đi lấy [Em] chồng
Trong nhờ đục [E7] chịu phận gái [Am] sang sông
Tưởng vui hết nghĩa tơ [Em] hồng
Ngờ [E7] đâu sớm để tang [Am] chồng
Trời ghen má đỏ [B7] môi hồng

2. Năm 17 tuổi duyên em [Em] lỡ làng
Ba chìm bảy [E7] nổi một chuyến [Am] sang ngang
Thuỷ chung gánh gãy giữa [Em] đàng
Thuyền [E7] quyên trống trải vô [Am] vàn
Từng [B7] đêm suối lệ tuôn [Em] tràn

ĐK: Bao nhiêu bến [A] mộng trong đời
[G] Mà em bến [Em] đục, tình em ngậm ngùi
[D] Tim em lá [B7] đổ muôn chiều
Gió mưa tiêu [Am] điều nghe xót xa [B7] nhiều.

3. Năm 17 tuổi tim yêu [Em] mất rồi
Em về bèo [E7] bọt một kiếp [Am] đơn côi
Nợ duyên gánh gãy ngang [Em] trời
Tuổi [E7] xuân bước lẻ trong [Am] đời
Thời con [B7] gái cũng qua [Em] rồi