Vùng biển trời và màu áo em(hợp âm)

Tác giả:


Giờ [C] có riêng [F] mình anh ở chốn [C] này
Trời mây bốn bề màu xanh áo em
Thành đô xa [F] lắm giờ anh ngồi [G] đây nhớ [F] nhiều mà biết nói [C]
Có buồn không [G] em những chiều tan trường [F] không ai đưa đón bước em [G] đi.

Ngày [C] ấy chúng [F] mình chung một mái [C] trường
Chiều mưa lối về dìu nhau bước đi
Thành đô lẻ [F] bóng mình anh ngồi [G] đây ngắm [F] trời mà thương nhớ [C] đầy
Nhớ ngày chia [G] tay thoáng buồn nên trời [F] thương kéo mây [G] che thành [C] đô.

Đôi khi thấy [F] buồn vì thương đời [Dm] lính chiến bấp [G] bên triền [C] sóng
Đời anh thương [F] nhớ khi cánh chim trời tung cánh bọc biển [C] khơi
Đời anh vui [F] say kiếp phong ba hôm [C] nay để mong cho mai [Dm] đây ta vẹn đầy
Là ngày non nước hết binh [Am] đao cuộc đời đôi [Dm] lứa hết xa [C] nhau.

Ngày [C] đó quay [F] tàu anh tìm lối [C] về
Mình đi giữa trời nhiều hoa lá bay
Chờ anh em [F] nhé hẹn em ngày [G] mai có [F] người nhặt hoa sóng [C] về
Kết thành vòng [G] hoa mỹ miều trao làm [F] hoa cưới cho [G] ta đẹp [C] đôi.