Gánh Nước Đêm Trăng (Vọng Cổ)

Tác giả:


Nói Lối
Sương thu lạnh bao trùm khắp nẻo.
Trăng đêm nay dìu dịu cả không gian.
Tôi với em đi gánh nước cạnh đình làng.
Mùi cỏ dại mơ màng trong đêm vắng.

Vọng Cổ (Câu 1)
Nước giếng trong giữa đồi cát mịn,
ánh nguyệt mờ soi đôi bóng giao... kề.
Dưới trăng khuya tôi với em quảy gánh ra về.
Giữa không trung tiếng sáo diều khoan nhặt,
như tiếng hẹn hò của đôi mảnh tình quê.
Em trước tôi sau hai đứa bước mau trên quãng đường mòn,
đôi ta vẫn còn lưu luyến bên nhau
khi đến ngã ba đường là chỗ chia tay để trở về xóm nhỏ.

Vọng Cổ (Câu 2)
Cuối năm ấy tôi phải ra đi làm ăn nơi miền rừng sâu núi thẳm,
trước khi ra đi em còn căn dặn tôi rằng.
Em có thương tôi thì đừng vội lấy chồng.
Tôi sẽ ra đi miền viễn xứ, quê người vẫn giữ dạ chờ mong.
Gìn lòng hai chữ thủy chung, yêu ai yêu chỉ một lần mà thôi.
Em cười em bảo với tôi, thề có đất trời không vong phụ anh đâu.

Vọng Cổ (Câu 3)
Đêm hôm sau chờ em đi gánh nước tôi đứng tại ngã ba đường dưới rặng mù u.
Tôi chưa nói được nửa câu vì toan mỡ lời từ biệt
thì đôi mắt em đã rưng rưng đôi dòng lệ.
Tôi vội lấy khăn tay ra lau nước mắt
và gánh hộ cho em một đỗi đường
để gọi là lần cuối cùng mình giúp đỡ cho nhau.
Khăn tay tôi cất đem theo, còn in nước mắt bạn nghèo năm xưa.
Quê nghèo dãi nắng dầm mưa, làm sao quên kẻ sớm trưa đợi chờ.

Nói Lối
Tôi trở về đây với giếng xưa.
Trời cao vằng vặc bóng trăng thề.
Ba năm xa cách em còn nhớ.
Kẻ ở phương trời chịu nắng mưa.

Vọng Cổ (Câu 4)
Ba năm sau tôi trở về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình.
Quảy gánh lên vay tôi thờ thẫn một mình.
Nước giếng trong leo lẻo soi rõ bóng hình tiều tụy của tôi.
Tiếng gà đã gáy sang canh trăng mười tám đã nhô lên khỏi đầu khóm trúc.
Tôi ngồi lặng yên bên đôi gàu nước lòng bâng khuâng chưa vội bước chân về.

Vọng Cổ (Câu 5)
Giếng nước sâu như mối tình trong trắng, tự ngàn xưa thề chẳng phai mờ.
Cớ sao em vội bước sang ngang mà không đợi không chờ.
Chồng của em ở miền đô thị lại là người tốt mã lại giàu sang.
Còn tôi mặt nám da đen bởi mưa nắng của miền rừng sâu núi thẳm.
Ba năm sau tôi trở về quê cũ, gánh nước đêm trăng để tìm lại kẻ chung tình.

Vọng Cổ (Câu 6)
Hò ơ ai phụ tôi có đất trời chứng giám, phận tôi nghèo đâu xứng đáng cùng ai.
Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài, hay đâu giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây.
Trăng ơi trăng sáng làm sao trông khi lòng tôi đang u tối.
Giếng nước sâu trong vắt sao tình của ai kia vẩn đục như giọt nước trong bùn.
Đêm nay dưới ánh trăng khuya tôi lại thẫn thờ ra đi gánh nước.
Ngồi bên bờ giếng một mình, Có ai hiểu thấu chân tình của tôi./.